Nỗi nhớ
Tình yêu là gì? Sự thầm lặng có mang lại kết quả gì
không? Câu trả lời còn ở phía trước nhưng bây giờ và mãi
mãi, tình yêu tôi dành cho em không bao giờ có thể thay
đổi... Yêu em nhiều!
1 ngày như mọi ngày
Sáng tỉnh dậy, thbé nhớ bé thế! Tôi thèm được đọc một
dòng tin nhắn của bé lắm nhưng điều này sẽ không xảy ra.
Tôi biết, nhưng vẫn hy vọng….
Tôi về thăm quê, sống trong tình cảm gia đình, đầm ấm…
thbé vui lắm. Nhưng hình bóng bé vẫn hiện ra ở khắp nơi
tôi đi qua, trên từng con đường, từng dãy phố, đến mức
tôi phải giật mình tự hỏi: “Tại sao em lại ở đây? Tại
sao hình bóng em lại có thể hiện ra ở khắp nơi thế?”.
Tôi đã tự nhủ là sẽ yêu em chân thành nhưng chỉ thầm kín,
để em lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng trời ơi,
tại sao tôi không thể gạt bỏ suy nghĩ về em. Tôi nhớ em,
nhớ quay quoắt, đi đâu, làm gì cũng thbé hình ảnh của em.
Tôi nhớ em, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, nhớ khuôn mặt, nhớ
giọng nói…. Nhưng tôi sẽ không để em phải bực mình vì
tôi nữa. Tôi chấp nhận là người âm thầm dõi theo cuộc
đời em.
Tôi đã từng hy vọng sẽ có cuộc sống hạnh phúc bên em, có
thể cùng em chăm lo cho gia đình. Tôi đã và mãi yêu em,
chân thành… Trước đây, cũng đã có những người con gái mà
tôi có cảm tình, mến… nhưng đây là người con gái mà tôi
thương yêu và dành trọn tình cảm nhất. Em đã từng khuyên
tôi là đừng nhớ đến em, nhưng tôi không thể, không thể
bé ạ.
Có thể tôi là người thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nên tôi
muốn bù đắp nó cho em, song đối với em hình như điều đó
là xúc phạm em phải không? Em thứ lỗi cho tôi, em có
biết là tôi sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ vì em không???
Nhưng giờ đây mọi thứ là vô nghĩa, em đã bảo tôi với em
chỉ có thể là bạn tốt… Đúng nhưng là người yêu, là vợ
thì vẫn là bạn tốt mà. Tôi muốn hiểu em, muốn cùng em
xây dựng hạnh phúc mà không thể ư?
Liệu tôi có sai lầm khi đã thể hiện tình cảm với em
không? Tôi đã từng rất hạnh phúc và hãnh diện mỗi lần đi
bên em nhưng rồi câu trả lời của em thì sao chứ? Tôi
cũng chưa thể hiểu được tại sao mọi thứ đang tốt đẹp thì
em lại thay đổi, em bảo em hiểu tình cảm của tôi nhưng
em không thể đến với tôi.
Lý do là gì chứ, nếu vì tuổi tác thì không nên em ạ, đã
có rất nhiều người sống hạnh phúc bên nhau trọn đời khi
cả 2 cùng tuổi, thậm chí có người vợ còn hơn tuổi người
cbé cơ mà. Quan trọng là hiểu nhau, tôn trọng nhau, cùng
giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Cho dù
khó khăn, gian khổ và sẽ gặp không ít trở ngại nhưng tôi
tin: Tôi và em có thể vượt qua được.
Tôi yêu em bằng lý trí mạnh mẽ và con tim bỏng cháy. Tôi
buồn nhưng tôi sẽ không gục ngã đâu. Tôi sẽ lại tiếp tục
phấn đấu cho công việc và dõi theo bước đi của em. Dù
làm gì, ở đâu, tôi cũng sẽ cầu chúc và mong chờ em. bé à!
Hạnh phúc của em cũng là hạnh phúc của tôi đó!
Lê kim phi
